Thứ Sáu, 18 tháng 12, 2015

Yêu đơn phương… chồng

Vợ lại hùng hục nấu nướng, dọn dẹp, cho con ăn. Vợ chồng ngồi vào mâm cơm cũng là 8-9 giờ. Ăn xong thì đến giờ ru con đi ngủ. Người mẹ vì mệt nên ngủ thiếp đi bên cạnh con.

Có những ngày, hai vợ chồng không nói với nhau một câu nào, hoặc chỉ là năm ba câu trong bữa cơm. Có những bữa cơm không ai nói câu nào, vì người ăn trước, người ăn sau, hoặc phải ăn cho nhanh còn chăm con cái. Bát đũa vứt đầy bồn rửa bát, đồ đạc không kịp dọn. Có hôm đi làm còn không kịp chải đầu.

Cả đêm con quấy khóc, mẹ cảm thấy mệt mỏi vì con không chịu ngủ lại còn khiến mẹ phải dỗ dành cả đêm. Người làm mẹ không còn sức mà nghĩ tới chuyện ân ái vợ chồng. Nhưng người chồng không hiểu, cứ ép buộc, thậm chí còn dỗi khi thấy vợ khước từ mình.

Đã bao nhiêu ngày nay, chị đâu nhận được một lời động viên, một câu an ủi hay chỉ là một sự đỡ đần, chia sẻ việc nhà từ chồng. Chị có cảm giác, chỉ những lúc anh cần vui vẻ với vợ, anh mới động vào chị. Còn không, anh cứ công việc và ngủ luôn.

Thấy con khóc, anh không mảy may tỉnh giấc, cũng không ngó ngàng, còn tỏ ra khó chịu vì làm mất giấc ngủ của anh. Sáng anh dậy đi làm, rồi chiều lại về, vẫn thường nhật như thế, chẳng thấy vui vẻ gì cuộc sống vợ chồng này.

Một mình vợ, việc chăm con đã chiếm hết thời gian, đâu còn thời giờ mà ngủ, chứ đừng nói tới những việc khác. (ảnh minh họa)
Đọc thêm »

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét