Tôi là một người không hoàn hảo, cũng không bình thường như mọi người. Tôi bẩm sinh bị tật ở một chân khiến dáng đi bị nghiêng hẳn một bên. Tôi cũng không thể chạy hay đi nhanh được, vì như thế, tôi sẽ ngã. Tất cả các năm học tôi đều được miễn học thể dục cũng vì thế. Suốt quãng thơ ấu, tôi chịu đựng những lời trêu chọc, gièm pha của bạn bè. Lớn lên một chút, tôi càng ý thức được khuyết điểm của bản thân và càng tự ti, mặc cảm hơn. Tôi sống thu mình, chẳng dám tiếp xúc nhiều với mọi người. Đến mức, tôi bị bạn bè gọi là "đồ tự kỉ".
Khi đậu đại học, cũng vì đôi chân không bằng nhau mà tôi không thể mặc được áo dài dự lễ chào đón sinh viên mới. Tôi càng nổi bật và trở nên lập dị hơn trước những người bạn mới xinh đẹp, thướt tha. Khi đi vào giảng đường, tôi cố bước thật nhanh để tránh ánh nhìn soi mói và những lời gièm pha của mọi người. Và điều tồi tệ tôi không mong muốn đã xảy ra.
Vì đi quá nhanh nên tôi bị ngã. Cảm giác ngã ập xuống giữa chốn đông người, với hàng trăm con mắt đang nhìn mình khiến tôi xấu hổ đến mức phát khóc. Và chồng tôi, khi ấy là bí thư lớp trên, đã chạy đến đỡ tôi dạy. Anh nhẹ nhàng lau nước mắt cho tôi, rồi bảo tôi đi cẩn thận hơn. Đó là người con trai đầu tiên đối xử với tôi nhẹ nhàng như vậy. Có lẽ tôi yêu anh ngay từ lúc đó.
Tuy bị tật nhưng tôi học rất giỏi và là lớp phó học tập của lớp. Vì công việc của lớp, tôi và anh có cơ hội gặp nhau nhiều hơn.

Anh bảo chắc chắn tôi sẽ thích món quà này, nó sẽ giúp tôi tự tin hơn. (Ảnh minh họa)
Đọc thêm »





