Chúng tôi yêu nhau khi tôi học năm đầu đại học, còn anh học năm 2. Anh ở ngoại thành Hà Nội, còn tôi là dân tỉnh lẻ.
2 năm đầu, tình yêu của chúng tôi vô cùng êm đềm, ngọt ngào, rất ít khi 2 đứa xảy ra cãi cọ, xích mích gì. Bởi anh là người rất hiền lành, luôn nhường nhịn tôi. Thấy tính anh như vậy, nên tôi cũng học cách kiềm chế tính cách của mình. Từ một người đỏng đảnh, khó chiều, tôi trở nên hiền dịu hơn, thuần tính hơn.
Yêu nhau đến năm thứ 3, anh đưa tôi về ra mắt. Cũng thời điểm này, tình cảm của chúng tôi vấp phải sự phản đối quyết liệt từ phía gia đình anh. Bố mẹ anh chê tôi nhà quê, hơn nữa, mẹ anh còn nói thẳng với tôi. 2 đứa tôi còn quá trẻ, đang đi học, mẹ anh chỉ cho phép chơi bạn bè bình thường, còn yêu đương thì bác không cho phép.
Sau lần đấy, tinh thần tôi xuống dốc không phanh, chán nản vô cùng. Vì tuyệt vọng, tôi nói lời chia tay với anh. Anh đồng ý, nhưng chỉ hơn 1 tuần sau, vì quá nhớ nhau, khi anh tìm gặp, tôi đã không cầm lòng được. Chúng tôi lại yêu nhau, bất chấp tất cả sự phản đối từ phía nhà anh.
Thời gian thấm thoắt trôi đi, khi tôi ra trường, anh cũng đã có 1 công việc ổn định. Chúng tôi vẫn yêu nhau và đề cập tới chuyện kết hôn. Tôi tự động viên mình phải cố gắng tìm một công việc tốt, để mẹ anh có thể chấp nhận tôi. Nhưng ở Hà Nội chẳng thân quen ai, để tìm được một công việc tốt, thật chẳng dễ dàng gì. Chính vì thế, 1 năm sau, khi ở quê tôi có đợt thi công chức, tôi về thi và may mắn đỗ.
Về quê rồi, chúng tôi vẫn liên lạc, có lẽ cũng bởi tình yêu đã quá sâu đậm nên không làm cách nào dứt được nhau. Anh nói, hay chúng mình kết hôn đi, tôi băn khoăn về công việc, anh lại động viện tôi, trước mắt cứ kết hôn, sau anh sẽ tìm cách xin chuyển công tác cho tôi về gần.
Tôi thấy hợp lý nên gật đầu đồng ý. Tất nhiên, bố mẹ 2 bên không ai đồng ý cả, mẹ anh ghét tôi lắm, bà mạt sát, mắng mỏ tôi hết lời. Tôi chỉ cần anh, thế là đủ rồi.
Để được cưới, tôi và anh nói dối tôi có bầu. Bố mẹ anh dù ghét tôi nhưng cũng không bỏ cháu mình được, chính vì thế nên đành đồng ý.
Đám cưới của chúng tôi diễn ra không lâu sau đó, nhưng lại có một nỗi lo khác ập đến. Đó là tôi không có thai, bây giờ phải ăn nói thế nào cho bố mẹ anh không nghi ngờ. Thế là sau đám cưới 1 tuần, tôi lại giả vờ đau bụng, nhờ chồng đưa đi khám. Sau đó thông báo thai chết lưu do đi lại vất vả, quá sức. Mẹ chồng tôi giận vô cùng, chỉ vì tưởng tôi có cháu mà bà cưới tôi về, giờ đến cái thai tôi cũng không giữ nổi.
Ảnh minh họa
Đọc thêm »