Tôi lấy chồng khi vừa tốt nghiệp đại học, 22 tuổi, tôi quá non nớt và yếu đuối khi đứng trước cuộc đời đầy rẫy những bon chen. Tôi xuất thân trong một gia đình giàu có, tôi thuộc diện tiểu thư, quen sống trong nhung lụa, được bố mẹ bao bọc từ tấm bé.
Chồng tôi – Vĩnh, là con trai của đối tác làm ăn với công ty do bố tôi làm giám đốc. Tôi và Vĩnh gặp nhau vỏn vẹn có 2 lần trước khi đám cưới diễn ra. Chúng tôi thực sự không có tình cảm yêu đương gì khi kết hôn, mà bởi bố mẹ 2 bên vun vén vì gia đình môn đăng hộ đối.
Mới đầu, tôi phản đối lắm, nhưng mẹ tôi thủ thỉ, bảo Vĩnh là một chàng trai rất khá, trẻ tuổi, tài cao, cư xử lịch thiệp. Sau lần gặp Vĩnh, tôi cũng có chút ít cảm tình. Vậy là đồng ý.
Đám cưới diễn ra sau đó không lâu, chúng tôi ở trong một căn hộ chung cư do bố mẹ Vĩnh mua tặng làm quà cưới.
Cuộc sống gia đình khá êm đềm. Tôi chưa xin việc làm mà chỉ ở nhà lo nội trợ, cơm nước. Vĩnh tỏ ra là người đàn ông hiền lành, chu đáo. Nhưng vì chúng tôi kết hôn không có tình yêu, nên cái cách anh quan tâm tôi cũng chỉ dừng lại ở chỗ trách nhiệm mà thôi.
Tôi không thấy chán nản, cũng không thấy vui vẻ, hạnh phúc gì, nói chung cuộc sống cứ nhờ nhờ, bình lặng.
Kết hôn 2 năm, tôi thậm chí không còn suy nghĩ muốn ra ngoài xin việc, bởi tôi sống sung túc, đầy đủ quen thân rồi, nghĩ đến bon chen kiếm tiền ngoài kia, tôi thấy sợ.

Ảnh minh họa










